Truyện Sợi Dây Chuyền Định Mệnh - Chương 43 với tiêu đề 'Lời khẩn cầu' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; con sẽ không bao giờ giúp ba chuyện này, sợi dây chuyền đó đã khiến ba gây ra quá nhiều tội lỗi rồi dù con có tìm được thì cũng sẽ hủy
Sợi Dây Chuyền Định Mệnh Của Tổng Tài | Truyện Ngôn Tình Ngược Ghét Trước Yêu Sau️Câu truyện kể về mối tình trắc trở giữa An và Duy, họ đã vượt
Sợi Dây Chuyền Định Mệnh. My Lucky Star (2007) Trạng thái: Tập 21 / 21 HD Vietsub. Tập phim mới nhất: 21 20 19. Thời lượng: 80 phút. Minh Lan Truyện. The Story Of MingLan (2018) HD Vietsub Full (38/38) Thầm Yêu Quất Sinh Hoài Nam. Unrequited Love (2021)
Thế nên, dù nhà sản xuất quyết định mời đạo diễn Thẩm Di Tái, người đã tạo nên thành công cho Sợi Dây Chuyền Định Mệnh thì tương lai của dự án remake này vẫn mờ mịt vô cùng. Thông thường, một bộ phim hiện đại chiếu mạng chỉ cần nửa năm là có thể ra mắt
Trang 3 - Truyện Sợi Dây Chuyền Định Mệnh. Trang chủ. Trang 3 - Truyện Sợi Dây Chuyền Định Mệnh. Tác giả: Natalie Phạm. Thể loại: Truyện Ngôn Tình. Nguồn: truyen.org. Tình trạng: Hoàn Thành. Lượt đọc: 7664. Cập nhật: 25/02/2015.
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Bà tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, chỉ có hai anh em. Trước khi ông ngoại tôi anh của bà mất, có trao lại cho bà sợi dây chuyền bạc mà cố tôi gửi lại để sau này bà lấy chồng làm của hồi môn. Sợi dây chuyền có mặt in hình Phật. Bà đeo vào cổ và giữ nó như vật báu. Rồi bà tham gia thanh niên xung phong một thời gian. Trở về, mặc cho mọi người thúc giục, gán ghép, bà vẫn lặng thinh, không lập gia đình. Bà xin chị dâu bà ngoại tôi cho sang căn nhà giáp núi trên mảnh đất của hai cố tôi khai phá, và cứ ở vậy một mình cho đến nay. Sợi dây chuyền bạc được bà cất kỹ trong chiếc hộp nhỏ xinh xắn, đặt trong cái tráp để trên bàn thờ. Mẹ tôi nói, một lần sang thăm bà, thấy bà đặt sợi dây chuyền lên bàn thờ rồi cứ quỳ thế suốt cả mấy tiếng đồng hồ. Mẹ hỏi thì bà nói, giờ bà đã là người nhà Phật rồi. Có hôm, sáng sớm có người đến chơi mới hay bà mệt, nằm một mình trên giường, không ai lo cơm cháo. Nhắc lại những câu chuyện đó, bà chỉ cười và nói “Bà thờ Phật thì Phật sẽ chở che”. Bà tôi thường tụng kinh vào những ngày mùng một và rằm. Những khi rảnh rang, bà đọc kinh sách Phật say sưa, như quên đi những thứ xung quanh mình. Cuộc sống của bà cứ thế nhẹ nhàng trôi đi, với đồng lương hưu tằn tiện, với sào ruộng cấy lúa theo mùa, với rau cỏ mùa nào thức nấy trong vườn. Ngày còn học cấp một, tôi thường quanh quẩn bên bà, theo bà nhặt rau củ quả. Trước khi ra về, tôi có cả một bì củ quả, những thứ mà mấy đứa em tôi ở nhà luôn ngóng đợi mỗi khi chúng biết tôi được sang nhà bà. Tôi thích nhất là những cành huệ trắng bà trồng nơi bờ giếng. Tôi xin bà một cành có những búp đã căng tròn, gần nở đem về cắm trong chai cổ lọ, đặt cạnh bàn thờ ông nội. Tối đến, mùi huệ thơm lắm. Ngồi học bài, tôi cứ thế mà hít hà. Niềm vui lớn nhất của bà là được đi thăm nhiều đền chùa ngoài Bắc trong Nam. Bà sống một mình nhưng không đơn độc. Bà tu tại gia, tâm luôn hướng Phật, cầu phúc cho con cháu. Mỗi lần sang nhà bà, chúng tôi lại được nghe bà kể những câu chuyện Phật, những chuyện nhân quả ở đời. Có lẽ vì thế mà những năm tôi học đại học xa nhà, vào những ngày rằm hay mùng một, tôi thường đi lễ chùa để tìm cho mình một không gian yên tĩnh, tạm bỏ lại sau lưng những xô bồ, toan lo mệt nhọc của cuộc sống. Đến chùa, tôi ngỡ như mình đang được ở bên bà, nhẹ nhàng, tĩnh tâm. Cuộc sống của bà giản đơn mà rất an lạc. Ở cái tuổi ngoài 70, bà vẫn nhanh nhẹn, hoan hỷ, lạc quan, nét cười luôn hiện hữu trên gương mặt điềm đạm. Ẩn sau nụ cười là hàm răng nhai trầu đen nhánh. Bà tôi rất thích ăn trầu. Đó là lý do bà trồng đến hai giàn trầu, phần vì hái cúng Phật, phần cho hàng xóm mỗi khi đến ngày lễ Tết, phần để bà ăn. Tôi vui và thầm cảm ơn Đức Phật đã luôn che chở cho bà. Nhớ lại những năm dạy học xa nhà, khi một mình đối diện với những trận ốm đau thập tử nhất sinh, tôi đều vượt qua. Tôi biết, bà luôn cầu nguyện cho tôi, và tôi cũng luôn tin vào Đức Phật. Tôi nhận ra rằng, chính niềm tin và tình thương yêu sẽ giúp con người vượt qua tất Thị Xuyên
Đến chiều, Tần Đình Danh khẽ mở mắt, đầu của anh vẫn còn nặng nề vô cùng, liếc mắt xuống giường anh nhìn thấy Đỗ Huệ Di đang chống tay ngủ gậc gà gậc gù, không tự chủ khóe môi anh khẽ cau lên dáng vẻ của Đỗ Huệ Di lúc ngủ như thế trông rất đáng yêu, cô bất chợt ngã xuống giật mình tỉnh giấc thấy anh đã tỉnh lại cô ngay tức khắc nở nụ cười lên tiếng“Chủ tịch! Anh tỉnh rồi sao? Thật tốt quá rồi, anh có đói không? Để tôi đi hâm nóng cháo lại cho anh.” Đỗ Huệ Di đứng dậy nhanh chóng đi xuống lầu, vừa bước ra khỏi phòng gương mặt của cô liền đanh lại, bước chân cũng chậm Đình Danh ngay sau đó bước xuống lầu, ngồi xuống bàn ăn hướng mắt nhìn cô đang hâm nóng cháo, chẳng lẽ cô chăm sóc cho anh từ sáng đến giờ sao? Không nhịn được anh hỏi“Lạc Thu Tử! Cô là người đã chăm sóc cho tôi từ sáng đến giờ sao?”Đỗ Huệ Di khẽ lắc đầu không nhanh không chậm trả lời lại “Không, trưa tôi mới đến còn lúc sáng là Tôn Nam đã chăm sóc cho chủ tịch.”Cháo đã hâm xong, Đỗ Huệ Di mang ra đặt xuống bàn cho Tần Đình Danh, cô kéo ghế ngồi xuống đối diện với anh, khóe môi cong lên, chống cằm khẽ hỏi anh “Chủ tịch! Lúc nãy tôi thấy anh đang cười với tôi thì phải?”Mày của Tần Đình Danh hơi nhíu lại khi nhớ lúc nãy quả thật anh đã cười nhưng anh không thừa nhận, lên tiếng đáp lại phủ nhận với cô “Tôi cười lúc nào chứ? Cô nhìn nhầm rồi đấy.”“Không, tôi không có nhìn nhầm, lúc nãy rõ ràng đã tôi thấy anh cười với tôi, lúc anh mới vừa tỉnh lại ấy, chắc chắn luôn.” Cô đáp lại với giọng điệu vô cùng chắc chắn, mắt của cô rất tốt không thể nhìn nhầm Đình Danh không đáp lại, bắt đầu ăn cháo, Đỗ Huệ Di nhìn anh bĩu môi, chắc chắn là có nếu không anh không im lặng như thế. Bỗng nhiên, Đỗ Huệ Di nghe tiếng chuông cửa liền đứng dậy nói với anh “Để tôi ra xem là ai đến?”Cô chạy ra xem, nhìn thấy người đứng trước cổng là Phương Thần cô mở cửa ngay cho anh vào, Phương Thần ngạc nhiên, sững sốt khi thấy Đỗ Huệ Di “Cô làm gì ở đây thế?”Đỗ Huệ Di khom người chào Phương Thần rồi trả lời “Chủ tịch bị bệnh, Tôn Nam có chuyện gấp nên tôi đến đây để chăm sóc chủ tịch.”“Bị bệnh?” Phương Thần tròn mắt, kinh ngạc, trong lòng thốt lên một câu “Đình Danh mà cũng bị bệnh nữa sao?” Anh bước nhanh vào bên trong xem Tần Đình Danh như thế nào?Đi vào trong, Phương Thần nhìn thấy Tần Đình Danh đang ngồi ăn, anh tiến đến ngồi xuống, khẽ cau khóe môi lên hỏi Tần Đình Danh với ngữ điệu trêu chọc “Cậu cũng bị bệnh nữa sao?”“Tôi là con người.” Tần Đình Dang ngước mặt lên, nheo mắt nhìn Phương Thần, không nhanh không chậm phun ra bốn chữ.“Đúng, đúng, cậu là con người.” Phương Thần bật cười gật gật đầu, từ khi quen biết Tần Đình Danh đến nay đây là lần đầu tiên anh thấy Tần Đình Danh bị Huệ Di xem đồng hồ rồi lên tiếng nói với Tần Đình Danh “Chủ tịch! Nếu như anh đã khỏe lại rồi thì tôi xin phép về đây ạ.”“Ừm…” Tần Đình Danh khẽ gật đầu, đầu vẫn gục xuống ăn cháo, lạnh nhạt ừ một Đỗ Huệ Di đã rời đi, Phương Thần mới lên tiếng hỏi Tần Đình Danh “Đình Danh! Theo tôi thấy thì cô trợ lý này của cậu hình như đã thích cậu rồi đấy.”“Ừm, cô ấy thích tôi.” Tần Đình Danh ừ một tiếng đáp lại, Phương Thần lại được một phen bất ngờ, ngạc nhiên, anh thích thú hỏi Tần Đình Danh “Cô trợ lý đó đã tỏ tình với cậu rồi sao?”Tần Đình Danh ừ nhẹ một tiếng “Và tôi cũng đã từ chối rồi.”“Tại sao? Tôi thấy cô trợ lý cũng được lắm đấy, không giống những cô lúc trước ăn mặc hở hang, cố tình tiếp cận cậu, chẳng lẽ cậu là vì…” Phương Thần ngân dài câu nói của mình, anh nghĩ lý do từ chối chỉ có một chính là vì cô bé năm xưa, quả thật chấp niệm của Tần Đình Danh đối với cô bé đó quá lớn “Tôi biết lý do cậu từ chối cô ấy nhưng tôi hỏi thật cậu có từng rung động trước cô trợ lý này không?”“Có, tôi đã rung động với Lạc Thu Tử nhưng hiện tại tôi vẫn không thể chấp nhận tình cảm của bất cứ cô gái nào hết cho dù Tiểu Di đã không còn.” Tần Đình Danh không ngại thừa nhận với Phương Thần, vẻ mặt anh lộ rõ sự buồn bã, đau lòng khi nhắc đến tiểu thanh mai của mình.“Không còn? Ý của cậu là…là Tiểu Di của cậu đã chết rồi sao?” Vừa nghe hai chữ không còn Phương Thần giật mình, cau mày hỏi Tần Đình Đình Danh gật đầu từ từ cất giọng nói “Điều không ngờ chính là Tiểu Di đã chết từ mười bốn năm về trước, cô ấy cùng gia đình bị tai nạn xe không ai qua khỏi cả.” Gương mặt của Tần Đình Danh mỗi lúc một trầm xuống “Chắc cậu cũng đã biết chuyện tôi bị ám sát lúc ở Pháp đúng không? Đó cũng là một phần lý do mà tôi từ chối tình cảm của Lạc Thu Tử, tôi không muốn người con gái mà mình thích chết trước mắt mình.”“Tôi hiểu, nhưng tôi tin cậu có thể bảo vệ người con gái mà mình yêu chẳng lẽ cậu định cả đời này không yêu ai, không kết hôn với ai sao? Cậu hãy dũng cảm đối mặt với tình cảm của mình đi, tôi thấy Lạc Thu Tử là một cô gái khá tốt đấy, hãy trân trọng.” Phương Thần gật gù hiểu ý của Tần Đình Danh, những ai trong hắc đạo một khi dính đến tình cảm đều mắc phải nỗi sợ, lo lắng này, sợ một ngày nào đó người mà mình yêu thương chết trước mắt của giaĐang ngồi nghịch điện thoại trên giường, Đỗ Huệ Di nghe tiếng mở cửa cô ngay lập tức nhìn ra, đôi mắt mở to ngạc nhiên khi thấy Lạc Thu Tử đến, cô nở nụ cười lên tiếng “Thu Tử? Tại sao đột nhiên cậu lại đến đây?”Lạc Thu Tử bước vào trong phòng, ngồi xuống giường vui vẻ nói với cô “Tớ đã xin phép hai bác rồi hôm nay tớ sẽ ở lại đây ngủ cùng với cậu, tiện thể chị của tớ nhờ tớ gửi toàn bộ thông tin của Mạc Kiều Nhiên cho cậu.” Vừa nói Lạc Thu Tử vừa đưa thông tin cho Đỗ Huệ Huệ Di tươi cười nhận lấy, khoác tay lên vai Lạc Thu Tử, hỏi “Sao hôm nay cậu lại nổi hứng đến đây ngủ với tớ vậy?”“Cậu còn hỏi nữa sao? Chính là vì cậu bị trúng đạn đấy, tớ đến đây để chăm sóc cho cậu, cậu làm tớ lo lắng chết được.”Cô cười hì hì, kéo Lạc Thu Tử lại khẽ nói “Thu Tử! Tớ nói cho cậu nghe một tin vui, tớ cảm thấy hình như Tần Đình Danh đã thích tớ rồi đấy, bình thường anh ta luôn lạnh lùng, mặt như bị liệt vậy nhưng hôm nay anh ta đã cười với tớ đấy.”“Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi, cậu hãy mau chóng khiến anh ta yêu cậu sau đó mau mau kết thúc kế hoạch trả thù của cậu đi.” Lạc Thu Tử nghe Đỗ Huệ Di nói thế thì mừng cho bạn mình, cầu mong chuyện trả thù này mau chóng kết thúc chứ cứ kéo dài cô sợ Đỗ Huệ Di lại gặp nguy hiểm gì đó, ở bên cạnh Tần Đình Danh như ở gần hổ có ngày mất mạng như chơi.
Tác giả Thể loại Truyện TeenNguồn Trạng thái FULLSố chương 62Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Dòng họ Hoàng có 1 truyền thuyết có thật rằng đời nào con dâu cũng dc truyền một bảo vật may mắn trong tình yêu. Đặc biệt là vật này cực kì linh nghiệm. Do gia đình họ Hoàng lại là một gia tộc giàu có đã 4 đời, đời nào chỉ có độc nhất 1 người con trai nên bào vật này luôn dc truyền cho người con trai khi kết hôn, người con gái sẽ mang món bảo vật đó trên người trong ngày kết hôn để mang lại tình yêu vĩnh viễn rồi sau đo lại tiếp tục truyền lại cho con dâu đời sau. Các gia tộc giàu có khác luôn dòm ngó đến tài sản kếch sù của dòng họ Hoàng nên họ tạo mọi điều kiện để tác hợp cho con gái họ và cậu con trai quý giá nhà họ Hoàng. Với vẻ đẹp trời sinh đã là hoàng tử của Hoàng Thiệu Huy và sự lạnh lùng cần thiết, biết bao cô gái danh giá điêu đứng và giở mọi thủ đoạn để loại bỏ đối thủ cạnh tranh. Nhưng vấn đề là, Thiệu Huy không hề quan tâm đến cô gái xinh đẹp hay hấp dẫn nào và chỉ quen bạn gái để cho ba mẹ chọn lựa đối tượng cho mình......
Vốn hai người là thanh mai trúc mã, tưởng rằng lớn lên sẽ có một câu chuyện tình đẹp đẽ, nhưng mà không ngờ thế sự đẩy đưa, để cả hai gia đình của Tần Đình Danh và Đỗ Huệ Di trở mặt thành vởi vì ba của Tần Đình Danh nghe tiếng về chìa khóa kho báu của Trương gia, muốn chiếm đoạt cho riêng mình, nên đã sát hại cả gia đình Đỗ Huệ này, cô gái được Mộ gia nhận làm con nuôi, trưởng thành thì đến làm trợ lý cho Tần Đình Danh, mục đích của cô chính là báo thù! Cô muốn mê hoặc anh ta, tìm cách khiến công ty Tần gia phá sản và giết chết Tần Hải. Có điều, cô không ngờ được kế hoạch đã vạch ra kia, chính cô lại trở thành một phần trong trò chơi tình ái mà cô sắp thù hận sâu nặng đến dường này, cô làm sao có thể quên đi tất cả mà đắm chìm trong tình cảm này chứ!!!Vì thế cô vẫn quyết gạt đi cảm xúc, kiềm nén rung động của bản thân, kiên quyết tiếp tục trả Đình Danh dần dần nhận ra được chân tướng, nhưng anh vẫn lẳng lặng chịu đựng, cố gắng bù đắp cho cô...Vòng lẩn quẩn hận thù này, còn có tình yêu giày xéo, dằn vặt trong đó, liệu Huệ Di có vì lửa hận thù mà vứt đi tình cảm của mình để tiếp tục vòng luẩn quẩn thù hận, và liệu cô có chịu buông bỏ khi Tần Đình Dùng dùng chính cái mạng của mình để đền tội? Mời bạn đọc theo dõi tiếp bộ truyện “Sợi dây chuyền định mệnh” của mình vật chínhTần Đình Danh Chủ tịch tập đoàn Tần thị, người thừa kế Tần gia một trong năm thế lực hùng mạnh nhất trong giới hắc đạo là người lạnh lùng, tàn nhẫn, thâm sâu khó lường. Cuộc đời của anh bỗng chốc thay đổi khi cô xuất hiện khiến cho anh trở nên dễ gần, ấm áp Huệ Di/Trương Ái Kỳ Hậu duệ cuối cùng của Trương gia, được Đỗ gia nuôi dưỡng,. Sau khi Đỗ gia bị tiêu diệt, cô được Mộ gia nhận nuôi. Mang trong mình hai mối thù giết cha diệt tộc, vừa của gia đình máu mủ vừa của gia đình cha nuôi, cô lên kế hoạch trả thù cho mình. Trong quá trình tiếp cận Tần Đình Danh, cô dùng tên giả của bạn mình là Lạc Thu Hải Người đứng đầu Tần gia là một người cha vô cùng thương con là Tần Đình Danh, nhưng cũng là người vô cùng độc ác, tàn nhẫn, vì để đạt được mục đích mà bất chấp mọi thủ Minh Ngạn Một chàng trai bề ngoài ôn nhu, ấm áp nhưng bên trong lại lạnh lùng mang trong người một mối thù lớn. Là người biết được thân thế thật của Huệ Di và đem lòng yêu Huệ Di bằng cả mạng sống, anh cũng là một trong những người quan trọng giúp cô khôi phục lại gia tộc và tìm kho Thu Tử Một cô gái hiền lành, trong sáng, bạn thân của Đỗ Huệ Di sau là cánh tay đắc lực bên cạnh cô, yêu Đỗ Minh Ngạn từ lần đầu tiên nhìn Thu Thủy Chị gái song sinh của Lạc Thu Tử, bạn thân của Đỗ Huệ Di, là một cô gái tinh quái, cá tính sau giúp đỡ Đỗ Huệ Di gầy dựng lại Trương gia.
"Huệ Di! Em đi ngủ trước đi để anh ngồi đợi ba về là được rồi."Đỗ Huệ Di dụi mắt, lắc đầu "Em muốn cùng anh ở đây đợi ba về, trước khi đi làm ba đã hứa là sau khi về sẽ mua kẹo cho em, em nhất định phải đợi ba về."Đỗ Minh Ngạn véo nhẹ hai má phúng phính của cô rồi nói "Em đó, lúc nào cũng chỉ biết có kẹo thôi, sau này nhất định sẽ bị sâu răng cho mà xem."Đỗ Tấn Trung trở về với dáng vẻ khẩn trương gấp gáp, không kịp thay giày đã bước nhanh vào trong phòng thu dọn đồ đạc, vội vàng nói với hai đứa con của mình"Hai con hãy mau vào phòng thu dọn đồ đạc đi chúng ta sẽ rời khỏi đây ngay."Hai anh em nhìn nhau ngơ ngác không hiểu chuyện gì, Đỗ Tấn Trung vừa bỏ đồ vào trong vali vừa bảo Đỗ Huệ Di"Huệ Di! Con hãy vào phòng lấy những món đồ, những bộ quần áo mà con thích nhất bỏ vào trong balo đi càng ít càng tốt."Đỗ Huệ Di chớp mắt nhìn Đỗ Tấn Trung trong sự ngơ ngác, không hiểu gì nhưng vẫn nghe lời chạy vào trong phòng thu dọn đồ đạc, Đỗ Minh Ngạn nhíu chặt đôi mày hỏi ông"Ba! Chúng ta đã bị phát hiện rồi sao?""Đúng vậy, ông ta đã biết chúng ta ở đây rồi, bây giờ con hãy mau đi thu dọn đồ đi, mau lên."Tất cả mọi thứ đã thu dọn xong, Đỗ Huệ Di cùng ba và anh của mình lên xe rời khỏi đấy ngay trong đêm. Trời đã bắt đầu mưa lất phất, Đỗ Tấn Trung càng lái xe nhanh hơn, cảm thấy đường khá trơn ông đạp thắng chạy chậm lại một chút nhưng lại không thắng được, ông liền biết đã có người giở trò trên xe của mình chỉ cần chạy nhanh thì sẽ trúng Tấn Trung cau chặt đôi mày cất giọng bảo "Hai con ngồi thật vững vào."Đỗ Minh Ngạn ôm Đỗ Huệ Di thật chặt, nhắm mắt lại, Đỗ Tấn Trung bẻ lái cho xe đâm vào tảng đá lớn khiến cho đổ nhào ra phía trước. Đầu của Đỗ Tấn Trung bị đập vào vô lăng chảy máu không ngừng, ông ngẩng đầu lên quay lại hàng ghế phía sau không thấy Đỗ Huệ Di đâu, ông lo lắng, hốt hoảng gọi con trai mình"Minh Ngạn! Minh Ngạn! Con hãy tỉnh lại đi, con không sao chứ?"Đỗ Minh Ngạn vì bảo vệ cho Đỗ Huệ Di mà bị thương khắp người, mắt vẫn còn nhắm tịt, mày nhíu lại trả lời ông "Con không sao." "Không thấy Huệ Di đâu nữa, con hãy mau chóng đi tìm Huệ Di đi nếu tìm được thì hãy đưa nó chạy thật xa, đừng quay lại chỗ này nữa." Đỗ Tấn Trung lo lắng, sốt ruột căn dặn con trai mình, bảo anh tuyệt đối phải bảo vệ Đỗ Huệ Minh Ngạn nửa mê nửa tỉnh, nghe những lời Đỗ Tấn Trung nói rồi đẩy cửa xe loạng choạng chạy đi tìm em gái của mình. Đỗ Tấn Trung lấy sợi dây chuyền định đưa cho Đỗ Minh Ngạn nhưng khi quay lại thì anh đã đi xe đâm vào tảng đá lớn, Đỗ Huệ Di đã bị hất văng ra xa, khi tỉnh lại cô vội chạy đến ghế trước nơi ba cô nằm, vừa khóc vừa cố gắng cứu ba của mình ra khỏi xe nhưng ông đã bị kẹt lại ở trên ghế, chân ông đã bị gãy, Đỗ Huệ Di nước mắt giàn giụa không ngừng cố gắng giúp ba mình. Mặt Đỗ Tấn Trung vặn vẹo khó coi vì đau đớn, khẽ lắc đầu bảo cô"Vô ích thôi, con hãy mau rời khỏi đây đi, cứ mặc kệ ba.""Không, con nhất định phải cứu ba, ba phải đi cùng với con, con sẽ không bỏ ba ở đây một mình đâu." Đỗ Huệ Di nức nở, lắc đầu liên tục, không muốn đi đâu cả trừ khi ông đi cùng với cô."Cứ mặc kệ ba, mau chạy đi." "Không, con không đi, con phải cứu ba." Mặc kệ ba mình có đuổi đi như thế nào cô vẫn cố gắng cứu nhiên, điện thoại của Đỗ Tấn Trung reo lên, ông ấn nút nghe máy, bên kia giọng nói của một người đàn ông lớn tuổi, ngữ điệu vội vàng cất lên"Tấn Trung! Cậu không sao chứ? Bọn chúng sắp đến rồi cậu hãy mau đưa hai đứa trẻ chạy đi."Đỗ Tấn Trung nhấc chân lên định đưa Đỗ Huệ Di rời khỏi nhưng chân ông rất đau còn chảy máu không thể nào cử động được, không còn thời gian Đỗ Tấn Trung đưa sợi dây chuyền cho Đỗ Huệ Di"Huệ Di! Con hãy mau chạy đi, chạy nhanh nhất có thể rời khỏi đây, tuyệt đối không quay đầu lại, con phải bảo vệ sợi dây chuyền này thật tốt, không để nó rơi vào tay của bất cứ ai."Đỗ Huệ Di sợ hãi khóc nức nở không hiểu chuyện gì nhưng vẫn nghe lời của ba mình, đeo sợi dây chuyền lên cổ rồi rời khỏi xe chạy thật nhanh, vừa chạy vừa khóc. Đường trơn trượt lại tối đen như mực, không cẩn thận Đỗ Huệ Di ngã xuống vách đá cách chiếc xe không xa, cô nhanh tay nắm tảng đá cố gắng cầm mắt cô hướng về chiếc xe của Đỗ Tấn Trung thì thấy từ đằng xa có hai chiếc xe chạy đến dừng lại trước xe của ba cô, một đám người mặc đồ đen chạy đến xe Đỗ Tấn Trung tìm gì đó rồi báo cáo với người trong xe, vừa nghe xong người đàn ông từ trong chiếc xe sang trọng ấy bước ra, tay cầm súng tiến đến chỉa súng vào đầu Đỗ Tấn Trung, ánh mắt lạnh lẽo khiến người khác phải rùng mình sợ hãi, ông ta không nhanh không chậm cất giọng"Đứa bé trai cùng với sợi dây chuyền đâu rồi? Ông đã giấu đi đâu rồi?"Đỗ Tấn Trung không còn một chút sức lực dường như ông đã biết được kết cục của mình chỉ là không ngờ nó lại đến nhanh như vậy, ông cười khẩy một tiếng"Giết đi! Tôi sẽ không bao giờ nói cho ông biết bất cứ chuyện gì đâu.""Được thôi, dù sao tôi cũng sẽ tìm ra được con trai của Trương Chính Lôi và sợi dây chuyền thôi, không sớm thì muộn." Người đàn ông thu súng quay người bước đi, trước khi lên xe ông ta vẫy tay ra lệnh cho thuộc hạ của ý ông ta, thuộc hạ nhấn nút kích hoạt bom trên xe Đỗ Tấn Trung, một tiếng nổ lớn vang lên, Đỗ Huệ Di rụt cổ lại hoảng sợ, cảm thấy những điều vừa xảy ra trước mắt của mình thật kinh hoàng, đáng sợ, nước mắt tuôn ra không ngừng, môi máp máy, nức nở gọi Đỗ Tấn Trung"Ba...ba...ba...ba..."Hai bàn tay của Đỗ Huệ Di đã không còn nắm vững tảng đá được nữa, cô sắp rơi xuống mất, thấy hai chiếc xe đã rời đi cô mới bắt đầu kêu cứu "Cứu cháu với, có ai không? Cứu cháu với..."Cứ như thế vừa khóc vừa cầu cứu, mãi vẫn không thấy ai cô dần rơi vào sự tuyệt vọng, cánh tay cô bắt đầu thả lỏng buông ra, nhưng ngay khoảnh khắc cô buông tay thì bỗng có một cánh tay nắm chặt lấy tay đầu lên nhìn, Đỗ Huệ Di thấy người đang nắm tay mình là một cậu bé lớn hơn mình một chút, cậu bé ấy đang cố gắng giữ tay cô rồi có thêm hai người đàn ông xuất hiện giúp cậu bé ấy kéo cô lên."Em không sao chứ?" Cậu bé ấy ngồi bệt xuống đất, nhìn Đỗ Huệ Di rồi hỏi Huệ Di lắc đầu vẫn sợ hãi bật khóc, người đàn ông cao gầy đứng bên cạnh cậu bé lên tiếng hỏi cô "Cô bé! Ba mẹ của cháu đâu? Sao lại để cho cháu gặp nguy hiểm như thế chứ?"Cô im lặng, đôi mắt hướng về chiếc xe đã không còn nguyên vẹn gần đó, ba người quay đầu nhìn theo hướng mà cô đang nhìn. Người đàn ông cao gầy thương tâm, đau lòng nói"Thiếu gia! Có lẽ ba mẹ của cô bé này đã bị tai nạn không thoát khỏi rồi chỉ có cô bé là may mắn thoát được."Cậu bé đỡ Đỗ Huệ Di đứng dậy, phủi phủi quần áo cho cô, nói với hai người đứng phía sau mình "Trước mắt hãy đưa em ấy quay về Mộ gia trước.""Vâng." Hai người đàn ông đồng thanh lên Khánh Dương đưa Đỗ Huệ Di lên xe, chiếc xe đầu đầu lăn bánh rời đi, trên xe Đỗ Huệ Di thẫn thờ nhìn ra phía cửa sổ, nhớ lại những hình ảnh lúc nãy tuy chỉ nhìn từ xa nhưng cô có thể nhận ra người đàn ông đã giết ba cô đó chính là Tần Hải người mà cô yêu quý xem như người ba thứ hai của -Tỉnh dậy sau cơn ác mộng quen thuộc, Đỗ Huệ Di tự nhủ chỉ hôm nay nữa thôi, kế hoạch của cô sẽ bắt đầu mà không cái gì có thể cản được, và rồi cơn ác mộng kia sẽ không còn đeo bám cô làm vệ sinh cá nhân rồi tỉ mỉ chọn cho mình một bộ vest đen với điểm nhấn là một đóa hoa tường vi bằng bạc trên ve áo, phối cùng chiếc váy bút chì và đôi cao gót cùng màu để tôn lên nét thanh lịch, bí ẩn. Cô đến trước bàn trang điểm đánh một chút son đỏ của Tom Ford và khoác lên người mùi hương mang phong vị hoa cỏ ngọt ngào và ngây ngất, Une Fleur de Cassie, và búi tóc cho thật cao. Cô đã sẵn sàng cho mọi thứ sắp tới.
sợi dây chuyền định mệnh truyện